Trong quá trình làm nghề, An Phạm Nhân sự thường gặp rất nhiều doanh nhân nói về tăng trưởng, mở rộng, quy mô.
Nhưng không nhiều người nói về một câu hỏi khó hơn: làm sao để một nghề truyền thống có thể sống sót và tiếp tục tạo giá trị trong thế giới hiện đại.
Hồ Văn Quý là một trong số rất ít người chọn đối diện trực diện với câu hỏi đó.
Anh không xem bảo tồn nghề thủ công Việt là khẩu hiệu.
Anh chọn làm nghề, sống cùng nghề, và đưa nghề đi xa bằng cách chậm nhưng chắc.

Hồ Văn Quý là ai trong câu chuyện thủ công Việt?
Hồ Văn Quý là nhà sáng lập Công ty TNHH Trang sức và Phụ kiện Đăng Triều, đồng thời là người xây dựng thương hiệu HADOSA – trang sức phong thủy và mỹ nghệ mang bản sắc Việt.
Nhưng nếu chỉ nhìn anh dưới góc độ doanh nhân, câu chuyện sẽ chưa trọn vẹn.
Ở Hồ Văn Quý, có một vai trò khác quan trọng không kém: người kết nối giữa nghề thủ công truyền thống và thị trường hiện đại.
Anh không đứng ngoài để “giữ nghề”.
Anh đứng bên trong nghề, hiểu từng công đoạn, từng người thợ, từng khó khăn rất thật của một làng nghề khi bước vào kinh tế thị trường.
Nghề thủ công Việt và bài toán sống còn trong thời đại công nghiệp
Nghề thủ công Việt Nam không thiếu tinh hoa.
Nhưng điều thiếu nhất là đầu ra bền vững.
Rất nhiều làng nghề rơi vào vòng lặp quen thuộc:
- sản phẩm đẹp nhưng không bán được,
- tay nghề cao nhưng không tiếp cận được thị trường,
- người trẻ rời bỏ nghề vì thu nhập bấp bênh.
Hồ Văn Quý nhìn rất rõ điều này khi tiếp xúc trực tiếp với các nghệ nhân làm mỹ nghệ từ sừng trâu, đá phong thủy, bạc tâm linh.
Anh hiểu rằng:
nếu chỉ kêu gọi giữ nghề bằng cảm xúc, nghề sẽ không sống được.
Bảo tồn nghề không phải là giữ nguyên – mà là làm cho nghề có giá trị mới
Hồ Văn Quý không cố “đóng băng” nghề thủ công trong quá khứ.
Anh chọn cách tái định vị giá trị của nghề.
Thay vì bán một sản phẩm thủ công đơn lẻ, anh cùng đội ngũ xây dựng:
- câu chuyện sản phẩm,
- giá trị phong thủy – tinh thần,
- thiết kế phù hợp với thị hiếu hiện đại.
Mỗi sản phẩm HADOSA không chỉ mang yếu tố truyền thống, mà còn có khả năng tồn tại trong đời sống đương đại.
Đây là điểm khác biệt rất lớn giữa bảo tồn sống và bảo tồn hình thức.
Khi người thợ không chỉ làm nghề, mà được tôn trọng đúng vị trí
Một trong những điều Hồ Văn Quý luôn nhấn mạnh là:
người thợ thủ công không phải lao động phụ trợ, mà là trung tâm của giá trị sản phẩm.
Anh xây dựng mối quan hệ dài hạn với nghệ nhân, không ép giá, không làm theo kiểu thời vụ.
Thu nhập ổn định giúp người thợ toàn tâm toàn ý giữ nghề, thay vì phải bỏ nghề để mưu sinh ngắn hạn.
Ở góc nhìn nhân sự, đây là một tư duy rất hiếm: đầu tư vào con người trước khi nói đến mở rộng thị trường.
Đưa thủ công Việt ra thế giới bằng chất lượng, không bằng giá rẻ
Hồ Văn Quý từng đối diện với cạnh tranh rất lớn từ các thị trường mạnh về thủ công như Ấn Độ, Trung Quốc.
Thay vì đi theo con đường giá rẻ, anh chọn con đường khó hơn: chuẩn hóa chất lượng và kể câu chuyện văn hóa.
Sản phẩm của anh hiện đã xuất hiện tại nhiều thị trường quốc tế như châu Âu, Mỹ, Nhật Bản – những nơi đề cao:
- tính thủ công thật,
- câu chuyện xuất xứ rõ ràng,
- giá trị văn hóa đi kèm sản phẩm.
Anh không bán số lượng bằng mọi giá.
Anh bán niềm tin và sự khác biệt.
Thủ công Việt cần người làm nghề có kỷ luật
Ở Hồ Văn Quý, bảo tồn nghề thủ công không tách rời khỏi kỷ luật cá nhân.
Biến cố sức khỏe với bệnh tiểu đường tuýp 1 khiến anh hiểu sâu sắc một điều:
muốn đi đường dài với nghề, trước hết phải đủ kỷ luật để sống khỏe.
Chế độ sinh hoạt, ăn uống, làm việc của anh trở nên khoa học hơn.
Và chính tư duy đó được anh áp dụng ngược lại vào việc vận hành doanh nghiệp và bảo tồn nghề.
Nghề thủ công không thể sống bằng sự tùy hứng.
Nó cần kỷ luật, tiêu chuẩn và trách nhiệm lâu dài.
Bảo tồn nghề là bảo tồn giá trị sống
Hồ Văn Quý không xem sản phẩm mình làm ra chỉ để bán.
Anh xem đó là cách giữ lại một phần tinh thần Việt trong đời sống hiện đại.
Mỗi món trang sức, mỗi sản phẩm mỹ nghệ là sự kết hợp của:
- bàn tay người thợ,
- tư duy thị trường,
- và trách nhiệm của người đứng giữa hai thế giới: truyền thống – hiện đại.
Ở góc nhìn của An Phạm Nhân sự, đây là mẫu doanh nhân rất đặc biệt:
không tách rời kinh doanh khỏi văn hóa và con người.
Tầm nhìn dài hạn: xây cộng đồng yêu giá trị thủ công Việt
Trong tương lai, Hồ Văn Quý không chỉ muốn mở rộng doanh nghiệp.
Anh muốn xây dựng cộng đồng yêu và trân trọng sản phẩm thủ công Việt, nơi người tiêu dùng hiểu rằng:
- một sản phẩm thủ công cần thời gian,
- một giá trị văn hóa không thể sản xuất hàng loạt,
- và một nghề chỉ sống khi có người đủ kiên nhẫn đi cùng nó.
Anh tin rằng, nếu làm đủ lâu và đủ tử tế, nghề sẽ tự tìm được chỗ đứng của mình.
Kết lại
Hồ Văn Quý không bảo tồn nghề thủ công Việt bằng lời kêu gọi.
Anh bảo tồn nghề bằng hành động mỗi ngày, bằng việc tạo ra giá trị thật cho người thợ, cho sản phẩm và cho thị trường.
Trong một thế giới chạy nhanh, lựa chọn đi chậm để giữ nghề là một lựa chọn can đảm.
Và Hồ Văn Quý đang chứng minh rằng:
nghề thủ công Việt vẫn có thể sống, nếu có người đủ kỷ luật, đủ trách nhiệm và đủ tầm nhìn để đi cùng nó.
