Trong quá trình tư vấn và làm việc với nhiều doanh nghiệp, tôi thường xuyên chứng kiến một nghịch lý:
- Leader cực kỳ giỏi chuyên môn.
- Doanh thu tăng trưởng đều đặn.
- Nhưng nhân sự cứ đến rồi đi.
- Tổ chức càng mở rộng, văn hóa càng rạn nứt.
Nguyên nhân sâu xa không nằm ở chiến lược kinh doanh. Nó nằm ở cách người đứng đầu đối xử với con người trong guồng quay áp lực. Khi tốc độ phát triển của tổ chức nhanh hơn năng lực giữ người của lãnh đạo, sự gãy đổ là tất yếu.
Nhìn vào cách vận hành của Hồng Nhung Lapari, An Phạm Nhân sự thấy một lời giải thú vị cho bài toán này. Điểm mạnh nhất của Nhung không phải là tuyển dụng ồ ạt, mà là khả năng Giữ người bằng sự ổn định nội tại.
1. Lãnh đạo bằng sự Nhất quán: “Chiếc neo” trong bão tố
Trong một môi trường áp lực, điều nhân sự sợ nhất không phải là việc khó. Họ sợ nhất là một người sếp “sáng nắng chiều mưa”. Nhiều leader quản lý bằng cảm xúc: Vui thì dễ dãi, buồn thì khắt khe. Điều này khiến đội ngũ luôn sống trong trạng thái phòng thủ, lo âu và mất an toàn tâm lý.
Hồng Nhung Lapari chọn phong cách Lãnh đạo Nhất quán. Trong tổ chức của cô, nhân sự không phải đoán ý sếp.
- Họ biết rõ các nguyên tắc ra quyết định.
- Họ hiểu rằng chuẩn mực không thay đổi tùy hứng.
- Họ an tâm vì sếp lãnh đạo bằng lý trí và hệ thống, không phải bằng cảm xúc bộc phát.
Dưới góc độ quản trị, đây là sự chuyển dịch từ cách vận hành thiếu ổn định sang một cấu trúc rõ ràng và có trật tự hơn. Sự nhất quán này tạo ra một môi trường minh bạch, nơi con người biết mình đang đứng ở đâu và cần làm gì để phát triển. Đó là nền tảng quan trọng nhất để giữ chân nhân tài.

2. Kỳ vọng Thật thay vì Áp lực Giả
Nhiều tổ chức dùng “thuốc kích thích” để tăng trưởng: Hô hào khẩu hiệu, vẽ ra những mục tiêu viển vông hoặc thúc ép bằng nỗi sợ. Cách làm này có thể tạo ra kết quả ngắn hạn, nhưng về lâu dài sẽ làm kiệt quệ tinh thần đội ngũ (Burnout).
Hồng Nhung Lapari không tạo áp lực giả. Cô đặt Kỳ vọng Thật. Cô giúp từng cá nhân hiểu rõ vai trò, tiêu chuẩn cần đạt và lộ trình tiến lên.
Tư duy này rất gần với khái niệm “Hình thù của thành công”. Cô không ép nhân viên phải “dựng đứng” thành tích ngay lập tức. Cô chấp nhận và đồng hành cùng họ trong giai đoạn “đi ngang” để tích lũy năng lực.
Từ góc nhìn nhân sự, đây là cách chuyển hóa áp lực thành động lực nội tại. Nhân sự làm việc không phải vì sợ sếp mắng, mà vì họ muốn chinh phục những cột mốc đã được vạch rõ.
3. Đào tạo để Tự chủ, không để Lệ thuộc
Sai lầm kinh điển của nhiều leader là giữ bí quyết nghề nghiệp (“giấu nghề”) để tạo sự quan trọng cho bản thân. Điều này khiến tổ chức bị phụ thuộc hoàn toàn vào người đứng đầu.
Hồng Nhung Lapari đi ngược lại đám đông. Cô chọn cách Đào tạo để Trưởng thành.
Cô chia sẻ kiến thức, quy trình và tư duy vận hành đủ sâu để đội ngũ:
- Tự xử lý vấn đề.
- Tự ra quyết định trong phạm vi cho phép.
- Tự chịu trách nhiệm với kết quả.
Đây là tư duy của một nhà lãnh đạo muốn xây dựng di sản, chứ không phải muốn xây dựng cái bóng của mình. Cô trao cho nhân sự quyền được lớn lên. Và khi nhân sự cảm thấy mình đang phát triển, họ sẽ không có lý do để rời đi.
4. Văn hóa “Sống”: Hành vi quan trọng hơn Khẩu hiệu
Trong tổ chức của Hồng Nhung, bạn sẽ không thấy những bảng nội quy dài dòng hay những tuyên ngôn sáo rỗng treo trên tường. Văn hóa ở đây là Văn hóa Sống (Live Culture). Nó hiện diện trong từng hành vi nhỏ nhất:
- Cách xử lý khi có mâu thuẫn.
- Cách phản hồi khi nhân viên mắc sai sót.
- Cách ghi nhận nỗ lực thầm lặng.
- Và quan trọng nhất: Cách giữ lời hứa.
Với người làm quản trị, đây là thứ văn hóa “thấm” vào từng tế bào của tổ chức. Nó không cần nói nhiều, nhưng ai bước vào cũng cảm nhận được sự tôn trọng và chuyên nghiệp.
5. Kết luận: Giữ người bằng sự An yên
Hồng Nhung Lapari không giữ người bằng tiền bạc hào nhoáng hay những lời hứa hẹn trên mây. Cô giữ người bằng những giá trị thực tế và bền vững: Sự an toàn tâm lý – Khả năng phát triển thật – Sự tôn trọng dài hạn.
Mô hình đội ngũ của cô có thể không tăng trưởng “nóng” như thánh gióng, nhưng nó cực kỳ khó gãy đổ. Bởi nó được kết dính bằng keo sơn của lòng tin và sự trưởng thành.
Lãnh đạo giỏi không phải là người khiến đội nhóm sợ mất mình. Lãnh đạo giỏi là người khiến đội nhóm không muốn rời đi, vì họ thấy chính mình đang lớn lên rực rỡ ở nơi đó.
#AnPhamNhanSu #HongNhungLapari #GiuChanNhanTai #VanHoaDoanhNghiep #LanhDaoNhatQuan #AnToanTamLy
